Con trai mà
Phạm Hoàng Thạch
GV Đ.H Lâm nghiệp, Xuân Mai, Hà Tây.
Tôi đă nhiều lần quan sát nó. Đầu nó húi cua, chân đi dày to bản mà người ta vẫn gọi là giày khủng bố. Chiếc xe máy h́nh như mới được sơn lại nhiều màu theo kiểu mốt thời thượng, chứ không phải là nước sơn nguyên thuỷ. Nó tán tỉnh em gái tôi.
V́ là anh trai tôi có bổn phận phải quan tâm tới cô em gái út. Mẹ tôi cũng muốn vậy. Một lần, tôi nhắc cô em gái:
- Này cô, xem chừng giao lưu với mấy cậu ấy th́ cẩn thận đấy nhé!
Cái giọng của tôi như răn đe, có vẻ hơi gia trưởng. Thú thực, tôi cũng sợ em gái tôi nông nổi trong chuyện t́nh cảm, đàn ông mà. T́nh yêu của người đàn ông bao giờ cũng ngọt ngào nhưng cũng thường đi liền với man trá, nhất là cái thời trẻ trai anh dũng.
Có lần tôi hỏi, em có biết con trai thời nay thế nào không. Em tôi trả lời tự tin: - em biết. Tôi không biết em tôi biết ǵ, nhưng tôi không nói tiếp, sợ em gái nghĩ rằng ḿnh không tin em, th́ em cũng đă đi học đại học rồi có bé bỏng ǵ nữa đâu. Tôi cũng sợ rằng ḿnh quy kết, có phải tất cả con trai đều như thế đâu, có kẻ xấu, người tốt chứ!
Tôi đưa chuyện em gái ḿnh kể cho nàng nghe, nàng bảo: - anh cứ lo ḅ trắng răng, con gái thời nay cũng khôn ngoan và tinh tế lắm chứ anh. Mà ông anh "hơi bị" quan tâm đến em gái đấy, thế ông anh đă "lừa" cô nào chưa. Có, ai? lừa em, - em ấy á, anh đừng có ḥng nhé!
Đă gần ba tháng nay, nó vẫn đến nhà tôi đều. Nghe đâu hai đứa quen nhau trong dịp đi cắm trại.
Nó học khác lớp em gái tôi trong cùng trường đại học, nổi tiếng công tử bột ăn chơi. Buổi tối cuối tuần nó đến, Lan, em gái tôi vẫn tiếp nó một cách lịch sự như bao bạn trai khác. Một người con gái thông minh và tế nhị sẽ không bao giờ tỏ ra bất lịch sự với đàn ông ngay cả khi trong ḷng ḿnh không muốn, đó là kiểu xử sự rất Á Đông. Em tôi luôn giữ một chừng mực cần thiết. Có lần cũng nhận lời mời nó đi uống càfê rồi trở về nhà sớm.
Khi c̣n hai anh em, tôi nói chuyện với Lan:
- Em với cậu ta thế nào rồi?
- Thế nào là thế nào, chẳng thế nào cả!
Rồi em bảo, anh cũng nghĩ em sẽ yêu hắn sao, hắn được vẻ bề ngoài hào nhoáng thôi, chứ tiếp xúc với hắn chán lắm anh ạ. Đầu óc rỗng tếch, làm sao nói chuyện với em gái anh được.
- Ái chà chà, c̣n thế nữa! Em có đề cao ḿnh quá không đấy. Tôi cười.
- Không thật mà, hắn nh́n nhận mọi cái kém lắm, lại thiếu ư chí học hành.
Tôi vặn vẹo, thế có nghĩa là em sẽ không bao giờ yêu loại người như hắn?
Em tôi biện luận như một triết gia:
- Con trai bây giờ cần có trí tuệ, có chí tiến thủ, cái vẻ bề ngoài đâu đă nói anh ta là ai, thân phận anh ta là ǵ.
- Vậy em sẽ chọn người như em vừa bảo,
- Cái đó c̣n tuỳ duyên, nhưng nếu được chọn, có lẽ thế, trong tương lai em sẽ chọn người ngoài t́nh yêu ra phải hơn em một cái đầu.
Câu chuyện giữa hai anh em tôi dừng lại ở đó khi tiếng chuông bấm cửa rung lên, mẹ tôi đang về. Cũng dạo đó về sau, tôi để ư thấy cậu ta đến thưa dần và cuối cùng th́ vắng bóng. Tôi cũng không hỏi thêm em gái điều ǵ.
Một buổi tối ra phố, Tôi thấy nó đèo một cô em khá xinh, cũng hơi sành điệu một chút về thời trang chẳng kém cạnh nó. Cô gái ôm eo nó thân mật lắm. Cũng là vô t́nh thôi, nó không nhận ra tôi, người anh của cô em một thời nó tán tỉnh đang đi cùng đường với nó.
Tôi nghĩ bụng nó cũng có tài đấy chứ, nó không chinh phục được em gái tôi đâu có nghĩa là bất tài, th́ nó đang sở hữu một người đẹp đó thôi. Người như nó thời nay lại dễ kiếm t́m người yêu là đằng khác.
Sau buối đó, tôi kể chuyện thấy nó cho em gái tôi nghe, Lan bảo:
- Con trai các anh mà!
